Monday, July 30, 2007

Ngày thứ 13 ….

Hôm nay sẽ nhường bút lại cho anh Phương nhé:

Lời đầu tiên gởi đến các bạn là lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người đã động viên tinh thân anh em trong nhóm hành trình xuyên việt này. những lời động viên và đồng tình của các bạn là niềm vui đồng thời cũng củng cố niềm tin mọi người là đúng: không một ai có thể thờ ơ trước nỗi đau cua những người thân yêu xung quanh chúng ta. Nỗi đau khi thấy bạn bè, người thân, người quen chúng ta sức khoẻ ngày một suy yếu, nỗi đau do tai nạn giao thông, nỗi đau do bệnh tật gây ra… Và trong cuộc sống thường nhật tai nạn luôn rình rập mọi người và đây là một điều không ai muốn xảy ra ca, nhưng có một thực tế là chúng ta luôn coi thường nó, để đến khi sự việc xảy ra rồi thì dù có hối tiếc cũng đã muộn màng. Các bạn biết không, trước đây tôi cũng thường không quan tâm lắm về vấn đề giao thông, nhưng thật sự trong chuyến đi này tôi đã suy nghĩ rất nhiều va xin chia sẻ đôi điều cùng mọi người: khi chúng ta không quan tâm đến sức khoẻ và an toàn của chính minh thi cũng la lúc chúng ta đã có một ví dụ về sự “Ích Kỉ”. Liệu trong tất cả chúng ta có ai đã từng nghĩ rằng khi bản thân mình nằm xuống đó thì ai sẽ lo cho mình đây, có phải đó là người thân, người quen của chúng ta không. Và bạn có nghĩ rằng khi bạn nằm trên giường bệnh mê man không biết gì thì những người thân của bạn đang chăm sóc và đau đớn khi nhìn bạn nằm đó mà không thể làm gì không. Tôi đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp thân nhân của những người bị tai nan giao thông sống vật vờ trên hành lang của những bệnh viện để chăm sóc bệnh nhân, họ đau đớn mà không nói nên lời, chỉ biết đau đáu nhìn người thân của minh bất động mà thôi.
Và liệu các bạn có muốn những người thân của mình sẽ như những thân nhân kia không, riêng tôi không bao giờ và không bao giờ muốn chứng kiến cảnh ba me tôi như vậy. khi ba mẹ tôi đau lòng thì lòng tôi cũng đau lắm các bạn ạ. Và tôi cầu mong sẽ không ai sẽ gặp phải điều đó
DO VẬY: Các bạn ơi, chỉ cần cẩn thận một chút thôi thì chính bạn cũng đang sống vì mọi người đó. Tôi không nghĩ gì cao xa, chỉ cần bạn chú ý một chút thôi, bạn sẽ không là nỗi đau của nhiều người. Chỉ cần bạn quan tâm tới chính mình một chút thôi bạn cũng là quan tâm đến nhiều người rồi đó.

Cầu mong mọi điều tốt lành đến với tất cả các bạn!

Hôm nay nhóm đã tới huyện Eah’leo, khá đúng với tiến độ. Và nếu cứ như vậy không gì trục trặc thì nhóm hy vọng sẽ tới Hà nội kịp 2/9 ^^. Hôm nay lại gặp 1 TNGT, 1 chiếc xe tải chở gạch bị lật, khi nhóm tới thì chỉ còn đống gạch vung vãi mà thôi. Nhưng có 1 việc kinh hoàng hơn khi thấy chiếc xe khách chạy vụt qua với tốc độ chóng mặt, ở đằng đuôi có 1 người bám ở đuôi xe, không biết nếu vì lý do nào đó là sẩy tay rớt xuống thì :|

0 comments:

Post a Comment