
Sáng nay cả nhóm cũng khởi hành sớm, khỏang 4:15. Đilúc này trời còn tối như mực nhưng rất mát mẻ và dễ chịu. Phương bắt nhịp và cả nhóm vừa đi vừa hát “hành trình tuổi 20″. Nhịp điệu sôi nổi và ca từ đầy ý nghĩa cũng khích lệ tinh thần cho nhóm rất nhiều.
Có 1 chuyện cũng khá thú vị, lúc mà nhóm vừa ra khỏi nhà trọ, có 1 anh chàng thanh niên đã đợi sẵn đó, lúc đó còn rất sớm nên ai cũng ngạc nhiên. Và còn ngạc nhiên hơn khi thấy anh ta cứ lẽo đẽo đi theo nhóm ^^ . Đi dược 2,3 km, qua khá nhiều đèo, mới hỏi anh ta đi đâu, anh ta bảo là “đi sài gòn”, ai cũng tròn mắt, trả lời, sài gòn đi ngược lại chứ, và cứ thế anh ta cứ đi theo chắc cũng gần tới 6h sáng, lần này thì phải thuyết phục anh ta quay về, hỏi là anh ta đi sài gòn làm gì? “tìm việc làm”, anh ta trả lời, “vậy thì đi ngược lại đi”, anh ta lại nói “quên…” , không chắc là anh ta dân tộc kinh hay không nữa. Phải thuyết phục rất nhiều anh ta mới quay lại… (anh ta là người mặc áo vàng)


Sau khi đi được khỏang 6km, Huệ và Cầu phát hiện một chiếc xe máy gần vệ đường bị phủ lên vài cành cây. Xe bị cong bánh trước và bể bửng, đèn, gần đó có một vệt bánh xe tông gãy một cột tiêu chỉ đường. Có lẽ đây là một tai nạn giao thông vừa xảy ra trong đêm, nhưng đã bị người gây ra tai nạn thay đổi hiện trường và giấu xe máy vào trong vệ đường (!?) Cả nhóm tìm quanh nhưng không thấy người bị nạn. Hay đây là hiện trường giả của một vụ án ?? Cầu đã điện thọai cho cảnh sát 113, họ lại đưa số công an (CA) tỉnh Dak Nông, xong CA Đăk Nông lại đưa số CA huyện Dak Song, gọi CA Dak Song nhưng lại không có ai bắt máy, có lẽ vì còn quá sớm, và cuối cùng lại phải gọi lại CA Dak Nong… kiểu cách làm việc nơi này lại chỉ sang nơi kia thật là khó hiểu… Cuối cùng không biết họ có bố trí đến sớm để xem xét giải quyết hay không. Hy vọng là những người có trách nhiệm sẽ có mặt kịp thời.

(chú Dũng là người đang ghi chép ở giữa)

Bữa trưa hôm nay vui và rất ngon. Cô Phượng - chủ một quán cơm cách Dak Mil khỏang 10km - biết cả nhóm đang chạy tới Hà Nội đã nhiệt tình mời cả nhóm ở lại ăn cơm trưa miễn phí. Một vài người làm chỗ cô Phượng hỏi “Xe đâu không đi mà đi bộ?”. Cô cười trả lời thay “Đi bộ ngộ hơn đi xe, mặc dù đi xe trông le hơn đi bộ”. Tất cả mọi người cùng cười. Cô là một người rất nhiệt tình, có một câu chuyện cô cũng muốn nhờ nhóm thông báo cho mọi người, cách đây 3 năm, tại gần chỗ cô, tức là cách thị trấn Dak Mil 10km đi về phía sài gòn, có 1 thanh niên bị đánh chết và sau khi điều tra không tìm ra hung thủ và cũng không biết nạn nhân là ai, cô đã nhận xác nạn nhân về và an táng, vậy nếu ai có thể cần biết về 1 thanh niên khoảng 26 tuổi mất tích cách đây 3 năm trên địa bàn này thì có thể liên hệ cô.
Nhìn chung, dọc đường có những khó khăn nhất định nhưng ngày càng nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ thịnh tình của người dân dọc đường đi, cả nhóm như quên đi mọi mỏi mệt và rảo bước nhanh hơn, tự tin hơn.
Các lái xe trên đường ngày càng chú ý hơn tới nhóm, hôm nay đã có khá nhiều người dừng lại hỏi thăm và nói chuyện, xin chụp hình với nhóm, tiếc nhất là chú Dũng đi xe đạp trước nên không chụp được :|. Có 1 chú khá đi xe máy dừng lại và còn cho tiền và hứa là khi nào ra huyện E’hleo cứ gọi chú chú sẽ giúp đỡ..

Một điều khác cũng đáng nói là ở huyện Dak Mil, các trường phổ thông đều có 1 bảng ghi là “Nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông”, đó là một việc rất đáng hoan nghênh….

Một điều thấy nực cười trên đường đi, đó là ở 1 đoạn cách Dak Song khoảng 15km, có 1 đường dây điện bắc xéo qua đường, và trên đó có biển thông báo độ cao, nhưng cái biển đó gần như nằm song song với đường đi, không biết làm sao lái xe có thể thấy được đây???

(bấm vào hình để xem rõ hơn)
Đây là 1 hình khác đặc biệt, được chụp tại đường rẽ sang đường Hồ Chí Minh phục vụ chiến dịch Hồ Chí Minh trên huyện Dak Song - Dak Nông.

(ặc ặc, mới cách đây 1 tháng còn có bạn nói là dân Tây nguyên trắng mà sao hôm nay mình … đen thui thế này rồi :(( )
(được viết bới Việt Hồng và Hữu Cầu)