Friday, August 31, 2007

Còn 2 ngày…

Lúc này mọi người đã đến Hà Tây. 2 ngày nữa sẽ tới 2/9, 2 ngày nữa thôi là mọi người sẽ hoàn thành chuyến đi rồi. Và còn rất nhiều điều mình muốn nói trong 3 entries cuối cùng, trong số đó, có lẽ phải bắt đầu bằng những điều sau đây…

Mục đích của cuộc hành trình này là làm một việc gây sự chú ý của mọi người để phục vụ cho mục đích là Tuyên Truyền Về ANGT và gây quĩ Ung Thư. Đôi lúc, nhiều người, nhiều nhà báo, phóng viên… lại chú ý quá nhiều vào chuyến hành trình, vào những chi tiết cá nhân hơn là dùng chuyến đi của mình để tuyên truyền cho mục đích chính như đã nói ở trên. Mình không thích vậy. Có thể mình chưa làm được nhiều điều trong chuyến đi này như mong muốn, nhưng cũng mong đó như là 1 sự khởi đầu để mọi người thực sự quan tâm đến 1 thảm họa (thiệt hại về TNGT ở Việt Nam hàng năm lớn gấp cả chục lần cơn bão số 2 vừa rồi đó) đang sảy ra ở Việt Nam: ở nhiều nước, 35 người chết một ngày vì 1 thảm họa là họ đã tổ chức Quốc Tang rồi.

Chuyến hành trình này đến đây gần như chắc chắn là sẽ thành công. Và entry này mình muốn nói đến những người thực sự đã góp sức làm nên thành công này. Chắc chắn trái với suy nghĩ của nhiều người, thực sự Hồng chỉ góp được 1 phần rất nhỏ bé giúp cuộc hành trình này tới được đây… Những người góp phần lớn thành công này chính là những người tự nguyện đi cùng Hồng cùng các thầy cô giáo từ trường ĐH Quốc Tế.

Người đầu tiên mình phải nhắc đến đó là chú Nguyến Tiến Dũng, chú Dũng là người đầu tiên sau khi đọc báo Thanh Niên đã đến trực tiếp đến Tòa Sọan và liên hệ để đi cùng bằng xe đạp và hỗ trợ mình vì chú biết rằng nếu Hồng đi 1 mình chắc chắn không thể nào thành công. Đối với nhiều người trẻ tuổi, đi xe đạp từ Nam ra Bắc đã là một chuyện mơ ước và chả mấy người thực hiện được, huống gì chú Dũng đã 52 tuổi rồi (chuyến đi có thể đã dễ dàng hơn nhiều nếu đi dọc quốc lộ 1 mà không vòng lên Tây Nguyên như nhiều chuyến đi xuyên Việt bằng xe đạp trước đây). Khi chú Dũng vừa bắt đầu chuyến đi, bạn bè gọi điện hỏi thăm rất nhiều, người thì hỏi là “ông buồn vợ buồn con nên đi phải không?”, người thì hỏi là “ông đi để cai rượu phải hông?” … Ai cũng hỏi thăm sức khỏe chú nhiêu tới nỗi chú phải trả lời là “Mọi người ở nhà phải giữ sức khỏe đó, đi đây là lo cho mọi người ở nhà không tập thể dục rồi đau ốm đó″… Việc chú Dũng tự nguyện đi cùng để làm công vịêc tiền trạm, tìm chỗ ăn chỗ nghỉ, tính toán ghi chép cẩn thận các chi phí, nơi đi nơi đến v.v… là một việc cực kỳ quan trọng không thể thiếu làm nên thành công của chuyến đi này. Thế nhưng, trong chuyến đi này, chú Dũng còn giúp mọi người trong đoàn nhiều hơn rất nhiều. Chú Dũng là 1 người rất cẩn thận và tỉ mỉ, chỉ riêng việc đó thôi thì đám trẻ như mình còn phải học dài dài. Sự chuẩn bị của chú thậm chí cẩn thận đến nỗi chú chuẩn bị cả 1 tập truyện cười lưu trong USB để kể cho mọi người nghe mỗi khi mệt mõi và chán nản. Và quả thật, nếu không có những chuẩn bị cẩn thận và chu đáo của chú, chuyến đi đã chắc chắn không suông sẽ như vậy. Nếu không có chú đi cùng, chắc chắn là ba mẹ mình đã không cho mình tiếp tục chuyến đi này. Một điều khác làm mình nể phục chú nữa đó là chú có 1 kiến thức rất rộng từ khoa học tự nhiên đến xã hội. Nhiều định lý, định luật mình mới học cách đây vài năm đã quên béng rồi thì chú có thể đọc là 1 cách rõ ràng và rành mạch làm mình cực kỳ bất ngờ. Mọi người trong suốt chuyến đi đã học được từ chú không biết bao nhiêu điều, từ những chuyện nhỏ nhặt nhất như là mỗi buổi sáng thức dậy nên gấp chăn màn cho gọn gàng cho dù chắc chắn là sẽ có người dọn phòng làm điều đó. Rồi về những kinh nghiệm sống mà chú gặp, về chuyện “muốn lười thì phải siêng”, về những sai lầm có thể sữa chữa và những sai lầm mà người mắc phải sẽ không có cơ hội sửa sai, v.v và v.v Rồi những lúc trời mưa ào ào, chú chạy qua vỗ vai bảo là “cố lên”, thấy chú đã già mà còn phải dắt xe đạp lên cả con dốc cao giữa trời mưa như vậy thì mọi người trong đoàn không cố hết sức mình sao được!

Người thứ 2 mình muốn nhắc đến đó là anh Nguyễn Hữu Cầu, không phải không có lý do để tự dưng mọi người trong đòan gọi anh là “Bộ Trưởng Thời Gian”, bởi vì anh Cầu rất đúng giờ. Có một điều mình có thể khẳng định là nếu không có anh Cầu trong đoàn thì gần như chắc chắn mọi người sẽ không thể nào tới đúng được kế họach 2/9. Khi tham gia chuyến đi này để hỗ trợ Hồng, anh Cầu đã phải sắp xếp lại tất cả công việc của mình lại, thậm chí cả việc anh đang học Thạc Sĩ và có 3 bài tiểu luận đang phải hoàn thành, vợ anh thì đang mang thai v.v… Mình phải nói là phục anh Cầu trong nhiều điều. Mỗi ngày sau khi mọi người dừng chân thì anh lại phải hoàn thành cho xong những bài tiểu luận của mình và nhờ chị Trâm vợ anh ở nhà in ra và nộp dùm. Lúc nào trên đường đi, anh cũng gần như dẫn đầu để “kéo” mọi người theo, nghỉ 5′ là 5′, 10′ là 10′, chính nhờ sự nguyên tắc của anh mà giúp mọi người “bớt lười” hơn rất nhiều ^^. Việc vợ anh Cầu đang mang thai mà anh lại đi như vậy, nhiều người có thể suy luận là anh không suy nghĩ cho vợ con, thực ra là hoàn toàn ngược lại. Anh Cầu là 1 người rất yêu vợ, mình có thể khẳng định điều đó, không phải ai lấy nhau 3,4 năm rồi mà ngày nào cũng cặm cụi dậy sớm hơn mọi người rồi viết thư tay để rồi gửi cho vợ đâu. Là người đi nhanh nhất trong đoàn nhưng chắc mọi người rất bất ngờ khi biết rằng khi vị Bác Sĩ ở Bệnh Viện Thanh Hóa không tin vào mắt mình khi 3 lần đo huyết áp của anh chỉ có 80 đến nỗi phải nhờ y tá đo lại 1 lần nữa. Vị Bác Sĩ nọ không ngờ là một người bị bệnh huyết áp thấp như anh lại có thể đi bộ vượt qua cả ngàn km như vậy.

Người thứ 3 là anh Nguyễn Đức Phương, ấn tượng đầu tiên của mình với anh Phương là lúc đó đi trên đường nhiều con chó hay chạy theo sủa, anh lại nói là “tụi mày cổ vũ cho tao đó àh, cảm ơn nghen!”. Cũng vì hay …nói nhảm mà anh Phương được đặt là “nhà nhảm học” ^^ (tiếc là đọan đường cuối cùng gần tới đích thì anh … tịt ngòi mất tiêu). Nhưng trong trường hợp này nói nhảm lại có nhiều tác dụng lắm đó. Ở trên đọan đường Tây Nguyên, khi chân mình rất đau và gần như phải nhấc từng bước đi thì miệng anh Phương cứ ra rả bên tai, từ chuyện trên trời xuống dưới đất. Mà nhờ vậy, cảm giác mệt mỏi cũng đi đâu mất cùng với những lời nói đó. Có thể nói có anh Phương vào nhóm như là để tạo thành 1 đội hoàn chỉnh vậy. Những lúc mọi người dừng chân ở các quán nước, ai cũng mệt lữ, không muốn mở miệng ra nói nhưng anh Phương lúc nào cũng tận tình nói với những người xung quanh về mục đích và ý nghĩa của chuyến đi để tuyên truyền cho mọi người. Đến đọan cuối của chuyến đi, chấn thương cũ ở đầu gối của anh lại tái phát, làm cho anh Phương hay bị tụt lại phía sau, thế nhưng anh vẫn luôn cố gắng “lết” từng bước để tới nơi. Quả thật là lúc đầu tiên thấy anh Phương mình cứ nghĩ là anh sẽ bõ cuộc sớm rồi kia ^^.

Và cuối cùng không thể không nhắc đến 2 bạn Quách Hữu Hiếu và Đặng Xuân Vượng. 2 bạn là sinh viên của trường ĐH Quốc Tế được cử đi để hỗ trợ Hồng. Không có Hiếu, chắc chắn là chú Dũng chắc sẽ buồn lắm vì không có ai đi xe đạp cùng mình, Hiếu từ “hậu cần viên tập sự” bây giờ đã rất chuyên nghiệp trong việc tìm chỗ trọ và chỗ ăn uống cho mọi người. Còn Vượng thì có anh kia nói là “nhìn em nhỏ con vậy chắc phải lên ôtô mà đi”, nhưng mà không biết rằng Vượng chính là chiến sĩ “chì” nhất trong đội và cũng là người phát và dán được nhiều postcard nhất. Khi mọi người hỏi Vựơng là đi như vậy thấy khó khăn gì nhất, Vượng trả lời là “vừa đi vừa được ngắm mây trời, ngắm người đi đường, lại làm việc có ích như vậy nên chả có gì là khó khăn cả” ^^. Điều cuối cùng mình muốn nói là 2 bạn đã hoàn thành nhiệm vụ được giao trên cả sự mong đợi đó!

————————————-
Sáng 2/9 bọn mình sẽ từ Giáp Bát chạy vào Lăng Bác, có nhiều bạn muốn chạy cùng tụi mình thì hãy tập hợp tại đó nhé, mình không thể gọi điện liên lạc từng người được!

Thursday, August 30, 2007

Còn 3 ngày…

Hôm nay là tới Phủ Lý rồi đó. Vậy là hành trình sắp kết thúc rồi! Thật có quá nhiều điều để nói đến nỗi không biết bắt đầu từ đâu. Trong số những điều đáng nhớ nhất không phải là những khó khăn mà mọi người đã gặp phải mà là sự giúp đỡ của mọi người trên đường đi qua, đó là anh Công An xã người dân tộc thiểu số ở Huyện Phước Sơn - Quảng Nam - nếu không có anh ta thì có khi mọi người đã phải đi suốt đêm tối, tối mù mịt, hoặc nằm giữa rừng đường đèo Lò Xo, đó là cô Phương - 1 người chả đọc báo, cũng không nhóm đi làm gì nhưng thấy lang thang ngoài đường và hơi bị … nhếc nhác :P nên kéo vào và đi chợ nấu cơm cho ăn, đó là anh Huy ở Buôn Ma Thuộc - chỉ là 1 lái xe bình thường và gặp đoàn trên đường nhưng tận tình giúp đỡ, thăm hỏi, dẫn về tới nhà nấu cơm và xắp xếp chỗ ngũ, đó là chú Phạm Văn Đồng ở Pleiku - chú cứ hỏi thăm và động viên mọi người từ ngày bắt đầu cho đến khi mọi người đến Gia lai chú đón mọi người cho bằng được, còn sắp xếp chỗ ngủ nữa…, đó là 1 chú nông dân ở Quảng Nam - dù hoàn cảnh không khá giả gì, khi biết mục đích chuyến đi chú đã tiếp đón chu đáo, còn ủng hộ cho quĩ Ung Thư 50.000đ nữa, đó là 1 chị gặp trên đường ở Hà Tĩnh - thấy đoàn đi dưới trời nắng nóng khổ sở nên kêu 1 người quen lấy xe máy ra chở đi giúp, sau đó mới biết là đoàn đi bộ thôi, không đi xe, đó là 1 bà lão ở Hà Tĩnh - thấy 1 mình Hồng bị tụt lại phía sau, chạy ra dúi vào tay 3 lon nước và vội đi không hỏi tên bà tên gì, có lẽ vì sợ mình trả lại, đó là sự đón tiếp niềm nở và trân trọng của Tỉnh Đoàn và các trường ĐH trên đường, đó là sự nhiệt tình của các bạn sinh viên ở Đà Nẵng, Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hoá… đó là những bạn SV đã dậy thật sớm để đi bộ cùng tụi mình hàng chục cây số, thậm chí có bạn nữ đã đi đến 23km dưới trời nắng nóng v.v… rất nhiều mà mình không thể nhớ hết và kể ra hết ở đây được, và mỗi sự giúp đỡ đó, dù lớn dù nhỏ đều được mọi người rất trân trọng.

Tuy mình đã thông báo nơi gửi tiền ủng hộ cho Quĩ Ung Thư nhưng nhiều người họ đóng góp 5.000đ, 10.000 đ, 20.000 đ… thì thật là bất tiện khi phải tới ngân hàng để gửi tiền, việc muốn có 1 số điện thoại để mọi người có thể nhắn tin vào cũng nằm ngoài khả năng của tụi mình :|. Hiện tại số liệu cụ thể thì mình không nắm được, nhưng mà trên đường đi, cũng có 1 số người gặp trực tiếp tụi mình để ủng hộ cho Quĩ Ung Thư, 1 số lại muốn ủng hộ chi phí giúp mọi người trong chuyến đi này, tuy không nhiều người nhưng những tấm lòng đó thật đáng trân trọng, đây là danh sách những người đó. ( Sắp xếp theo thứ tự thời gian)

Họ Tên Địa chỉ Ủng Hộ
Quĩ Ung Thư
Ủng Hộ
Đoàn đi
ĐH Quốc Tế ĐH Quốc Gia TP. Hồ Chí Minh 10.000.000đ 10.000.000đ
Ngô Đức Dũng Công ty NEC/TOKIN 100.000đ
Anh Mark Người Mỹ - trường Tiếng Việt Sài Gòn 500.000đ
Chị Ý Nhi Mình chỉ biết ở TP HCM mà thôi. 1.000.000đ
Chú Như Eah’leo - Dăk lak 50.000đ
Gia Đình BS Trần Ngọc Việt Krông Buk - Đăk lăk 300.000đ
Chú Phạm Văn Đồng 08 Lý Nam Đế,Pleiku 1.000.000đ 200.000đ
Chú Hoàng Thanh Hùng Thôn 9, Xã Phước Hiệp,
Phước Sơn, Quảng Nam
50.000đ
Chú Hoàng Văn Nam Thôn 9, Xã Phước Hiệp,
Phước Sơn,Quảng Nam
20.000đ
Anh Trần Văn Nghị ĐT: 0913408378 20.000đ
Chị Trần Thị Lợi ĐT: 052513276 20.000đ
Cô Từ Thị Thu Giám Đốc KS Công Đoàn - 15 Phan
Đình Phùng, TP. Hà Tĩnh
200.000đ
Trường ĐH Hồng Đức 307 Lê Lai - Đông Sơn
Thanh Hoá
500.000đ
Cô Chú Huân Chi Chợ Cống Trúc - Quảng Xương
Thanh Hoá
300.000đ

Tiếc là mình chưa nhận được danh sách từ Trường ĐH Quốc Tế nên chỉ biết từng này thôi, nếu ai muốn ủng hộ Quĩ Ung Thư, xin mọi người hãy gửi đến các cơ quan thông tấn như Báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ nhờ họ chuyển tới ĐH Quốc Tế giúp hoặc chuyển tới trực tiếp ĐH Quốc Tế - thông tin ở bên phải của trang web này.

Wednesday, August 29, 2007

Còn 4 ngày…

Trời mưa suốt đêm, a. Cầu thường là người đánh thức mọi người dậy nhưng hôm nay sau khi dậy thấy trời mưa nên anh … ngủ tiếp. Lần đầu tiên mình ngủ dậy mà thấy anh vẫn còn ngủ :P. Nói tới đây mới nhận ra một điều, trong suốt quảng đường hơn 40 ngày vừa qua, cho dù mưa cả ngày, mưa cả đêm, nhưng chưa lần nào mưa vào buổi sáng lúc 4h như hôm nay cả, thật ngạc nhiên! Đôi khi mình cũng có suy nghĩ duy tâm là ông trời cũng phù hộ mọi người rất nhiều trong chuyến đi này ^^. Giống như là hôm trước vừa đi qua Quảng Bình 2 ngày thì 1 bạn SV nhắn tin hỏi là mọi người có gặp nắng nóng không, ở đây mọi người vừa đi qua là lại nắng như đổ lửa… Quả thật là nếu không gặp may mắn rất nhiều thì có lẽ mọi người vẫn chưa tới đây hôm nay.

Chiều, mọi người đã đến Ninh Bình, nơi có Cố Đô Hoa Lư - “kinh đô đầu tiên của Nhà nước phong kiến trung ương tập quyền Việt Nam có cách đây gần 10 thế kỷ”.

Tuesday, August 28, 2007

Còn 5 ngày…

Rời TP. Thanh Hoá, đoàn đi đến TX Bỉm Sơn, đó cũng là điểm đến cuối cùng của Miền Trung Việt Nam. Hà Nội đã rất gần…

Monday, August 27, 2007

Còn 6 ngày…

Đoàn dừng chân tại TP Thanh Hoá 1 ngày nữa, dành nguyên buổi sáng để giao lưu với ĐH Hồng Đức.

Các bạn SV rất nhiệt tình và dạn dĩ, hỏi tụi mình rất nhiều. Sự có mặt của các bạn đã là động lực lớn cho tụi mình hoàn thành chuyến đi rồi đó!

Cuối buổi giao lưu, gặp 1 bạn đã gọi điện cho mình nhiều lần vì muốn đi cùng đoàn tới Hà Nội, mình hỏi bạn đó vậy lý do lớn nhất bạn muốn đi cùng bọn mình là gì, “Cổ vũ mọi người trong đoàn và giúp phần nhỏ của để nâng cao ý thức trong ATGT”, bạn ấy trả lời. Mình trả lời là “đoàn luôn luôn hoan nghênh khi có thêm người đi cùng, nhưng thật là không đáng khi bạn phải nghỉ học cả 1 tuần để đi cùng bọn mình, nếu thực sự bạn muốn giúp tuyên truyền ATGT thì tối nay đến nơi bọn mình đang nghỉ, mình sẽ đưa bạn những cái postcard để về bạn photo ra và thay vì bõ cả tuần để đi cùng bọn mình, bạn chỉ có mất 1 ngày là có thể phát các postcard này khắp thành phố, đều đó thiết thực và ý nghĩa nhiều hơn đó″ . Phải nói thật nhiều bạn đó mới chịu thôi và đồng ý. Thế nhưng tối hôm đó bạn ấy lại không đến chỗ mình và cũng không liên lạc với mình để lấy postcard, hơi thất vọng.

Sunday, August 26, 2007

Còn 7 ngày…

Đoàn đã tới Thanh Hoá và được đón tiếp với Tỉnh Đoàn cùng các bạn SV ĐH Hồng Đức.

Saturday, August 25, 2007

Còn 8 ngày…


Hôm nay, chính thức rời đất Nghệ An sang tới Tĩnh Gia - Thanh Hóa. 6h30′ sáng, ông trời đã “hù″ tụi mình bằng ánh nắng chói chang, a. Phương nói “kiểu này là hôm nay tiêu rồi” ^^ . Thế nhưng, không hiểu sao, sau khi ăn sáng trời lại trở nên mát mẻ hẳn và mây che khắp trời. Cảm giác đi 40km 1 ngày bây giờ thấy … nhẹ nhàng dễ sợ :D.


Gara Ôtô này độc chiêu quá, xe “lòi” ra cả ngòai đường.


Cái biển báo chữ vàng kia mới thấy lần đầu, tác dụng cụ thể không rõ ràng vì nó chỉ vào nhà… của một người dân bên đường.

Lá cây che biển báo không phải là hiếm


kiểu này là làm không xong rồi vứt đó luôn, vỉa hè thì bị các bảng hiệu lấn chiếm


Chở 3 và chở cả 4… “chuyện thường ngày ở huyện”



cây thì còm nhom, cây thì mập ú! àh, đồng lúa bên cạnh xanh mượt đẹp hông??

Không phải chuyện nhỏ vậy mà tụi mình cũng “bới móc” nhưng tại thấy nhiều cột số lớn nhỏ khác nhau khá nhiều, đặc biệt hơn nữa, dọc suốt chặng đường đã qua không biết bao nhiêu lần các cột số ghi số KM không đồng nhất với nhau, nhiều đoạn khá là lộn xộn. Có lẽ vì khi làm đường mới ngắn hơn nhưng các cột số này vẫn không được “cập nhật”.

Mai, đoàn ngày 26/8 sẽ tới TP Thanh Hóa.

Friday, August 24, 2007

Còn 9 ngày…

Đoàn người đi lúc đêm còn bóng tối
Bước chân lạnh lùng ướt sương trời mai
Bao cánh hoa còn say giấc đêm dài
Thấy bóng ta đi hé môi đang cười.
Ðoàn người đi phía xa vừa le lói
Ánh dương nhuộm hồng cánh đồng vàng tươi
(Ra Đi Khi Trời Vừa Sáng - Phạm Đình Chương)


Khí thế hừng hực! Hôm trước quên thông báo cho mọi người, năm nay, ngày Quốc Khánh 2/9, cũng là ngày mất của Bác Hồ 38 năm trước đây. Thế nhưng, chắc không nhiều người biết rằng đây là lần đầu tiên trong 38 năm qua, ngày giỗ âm lịch và ngày giỗ dương lịch của Bác Hồ cùng diễn ra 1 ngày. Chắc nhiều người còn chưa hiểu ^^, tức là Bác Hồ mất vào ngày 2/9 năm 1969 và đó là 21/7 âm lịch, và năm nay, ngày Quốc Khánh 2/9 cũng là ngày 21/7 âm lịch.

Ngày mai, 25/8 đoàn sẽ rời Nghệ An, tới Tỉnh Gia - Thanh Hóa. Sắp tới đích rồi!

————–
Nhân đây mình cũng post lên những tấm hình mà chú Dũng chụp từ lúc mọi người đang ở trên đường Hồ Chí Minh, nhưng do bận quá mình chưa post lên được.

… đường thênh thang ta bước





Chiếc xe này hư hại vì TNGT đến nỗi mà lái xe phải… trèo từ phía trước mới vào khoang lái được. Bó tay!


Còn đây là hình 2 anh kiểm lâm ở cuối đeo Lò Xo

—-

Hôm nay là sinh nhật của anh Phương, hì hì, chắc anh sẽ nhớ sinh nhật lần này lắm hen ^^

Thursday, August 23, 2007

Còn 10 ngày…

Rời Vinh, đoàn tiếp tục lên đường tới Diễn Châu, tới Đền Cuông


Vào năm 208 trước công nguyên, do đánh thua Triệu Đà, Thục An Dương Vương đã cùng công chúa Mỵ Châu chạy nạn. Đến bãi biển cửa Hiền, xã Diễn Trung, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, ngài đã giết chết con gái Mỵ Châu và tuẫn tiết dưới chân núi Mộ Dạ. Nhân dân đã lập đền thờ ngài ở đó. Thế núi Mộ Dạ đứng xa xa giống như một con Công khổng lồ đang múa, hai cánh giang rộng tới các dãy núi khác, đầu công chính là nơi tọa lạc của đền thờ An Dương Vương, nhân dân gọi đền này là đền Cuông, Cuông là tiếng địa phương. Đền Cuông còn được gọi là đền Công. Đền Cuông được kiến trúc theo hình chữ tam, có 3 tòa Thượng, Trung, Hạ, xung quanh có nhiều cây cổ thụ um tùm xanh tốt, trông rất cổ kính và linh thiêng. Đền nằm bên quốc lộ số 1A thuộc xã Diễn An, cách thành phố Vinh khoảng 30 km
(theo wikipedia )

Đọan này, thấy rất nhiều xe chở gỗ, không bàn tới chuyện gỗ ở đâu ra, có hợp pháp, và được hợp pháp hóa như thế nào, chỉ nhìn qua cái xe này thôi cũng thấy quá tải rồi, không hiểu sao nó vẫn chạy hiên ngang ngòai đường vậy nhỉ?!


Có lẽ hình ảnh này rất quen thuộc trên Quốc Lộ 1:
.

Rơm được phơi lấn ra đường khắp nơi.

Còn 2 người này thì chắc chắn chở quá tải rồi :D, âu cũng là mưu sinh.




Những người phụ nữ nhọc nhằn trên những chiếc xe đạp..

Đoàn học sinh đi hàng 3 - 4 trên đường…

Một chiếc xe máy bị quẹt ngã…

Wednesday, August 22, 2007

Còn 11 ngày…

—Bài của anh Cầu:
�


Như các bạn đã biết, Nghệ An là quê hương của Hồ Chủ Tịch. Nhóm mình đến Nghệ An, dù thế nào cũng phải ghé thăm quê Bác ở Hoàng Trù - Kim Liên - Nam Đàn - Nghệ An.
Sáng sớm, một bạn sinh viên năm của Đại học Vinh tên là Nguyee Quyến đã đợi sẵn để cùng hành trình theo đoàn vào thăm quê Bác. Lạ một điều là hôm nay trời không nóng như hai hôm trước, hơi lắc rắc mưa, vì vậy sau khi đi bộ khởi động một chút, nhóm bắt đầu chạy. Không ai bảo ai, nhưng dường như người nào cũng muốn lập thành tích kính dâng lên Người nên chạy “hăng” lắm. Và vì vậy một kỷ lục mới lại được thiết lập : 12km đầu tiên đi mất 1 tiếng 15 phút.
Về quê Bác, nhóm đến thăm làng Hoàng Trù trước, rồi sau đó đến làng Sen. Nghe các câu chuyện về Bác, ai ai cũng hiểu rõ hơn về một con người vĩ đại mà rất giản đơn, gần gũi, một con người suốt đời vì dân vì nước. Đúng là ai qua xứ Nghệ mà không về quê Bác thì thật là đáng tiếc và coi như chưa biết về xứ Nghệ.
Từ thành phố Vinh về quê Bác, nhóm đi trên quốc lộ 46. Mật độ xe cộ ở trên quốc lộ này ít hơn quốc lộ 1A, và hình như xe chạy chậm hơn, đúng tốc độ cho phép. Phải chăng vì đây là đường về quê Bác nên các bác tài ít nhiều cũng phải “kính nhường” khi tham gia giao thông (chứ không như quốc lộ 1A, nhiều xe chạy nhanh khủng khiếp, và hậu quả như một tai nạn thảm khốc ở địa phận tỉnh Quảng Bình mấy ngày trước). Mong sao, trên các tuyến đường ở khắp nước mình, xe cộ tham gia giao thông đều chạy đúng tốc độ cho phép như mình thấy trên quốc lộ 46 ngày hôm nay.

—-


Hôm nay mình lại nghe có 1 TNGT thảm khốc xảy ra, 4 người đi xe máy đã thiệt mạng khi băng ngang qua đường ray xe lửa trong lúc có 1 đầu máy xe lửa (không kéo các toa tàu) chạy qua. Theo thông tin được biết thì hiện nay có hàng ngàn đọan cắt ngang đường ray xe lửa nhưng không có biển báo và lá chắn bảo vệ, nhất là ở các khu vực nông thôn. Bạn nghĩ sao nếu chiếc xe bò này bị mắc kẹt tại đường ray và ngay lúc đó 1 chiếc tàu lửa chạy ngang qua….

Việc băng ngang đường ray là chuyện thường ngày ở các khu vực có đường ray chạy qua ở nông thôn, tai nạn vẫn xảy ra và gây không biết bao nhiêu tang thương đau đớn hàng chục năm qua. Âm thầm và lặng lẽ, thiệt hại về nhân mạng mỗi năm có thể bằng cả do cơn bảo số 2 vừa rồi gây ra đó.

Tuesday, August 21, 2007

Còn 12 ngày…

—viết bởi anh Cầu:

Chú Thắng - Trưởng Ban quản lý khu di tích Ngã ba Đồng Lộc - để lại một ấn tượng sâu sắc cho các anh em trong đoàn. Chiều tối hôm qua, khi đoàn đến, chú rất nhiệt tình đón tiếp và quyết định đặc cách cho nhóm được lên dâng hương cho các chị vào buổi tối (vì các anh chị ở đây làm việc vào ban ngày và chỉ đón tiếp các đoàn tham quan vào ban ngày mà thôi). Còn sáng nay, chú cũng dậy sớm cùng anh em và đi bộ đưa tiễn nhóm hơn 12km. Mấy anh em mình đi quen chân rồi nên đi nhanh, chú cũng cố gắng đi nhanh cho kịp. Đến khi nhóm đến ngã ba Nghèn thì đã cách xa chú Thắng và các anh đi đưa tiễn gần 2km. Vì sợ mấy anh em đợi lâu đi mất, chú cứ gọi điện cho chú Dũng bảo mọi người chờ và quyết định chạy đuổi theo và điều ngạc nhiên nhất là chú chạy về tới đích trước những anh thanh niên khác 1 đọan dài. Với thanh niên trẻ thì việc này là bình thường, nhưng với chú Thắng, một cựu chiến binh lớn tuổi rồi thì hành động này đã khiến nhóm mình nể phục và cảm động. Nể phục về ý chí và nghị lực của chú khi vượt qua vấn đề sức khỏe của tuổi già, cảm động về tình cảm của chú dành cho anh em trong đoàn. Trước khi chia tay, chú còn tặng cho mỗi thành viên trong đoàn một chiếc mũ tai bèo có in hàng chữ “Kỷ niệm về thăm Ngã ba Đồng Lộc”. Ai cũng trân trọng và giữ gìn cẩn thận chiếc mũ vì nó chứa đựng ý nghĩa tinh thần không gì so sánh được. Nhóm hứa với chú rằng sẽ có mặt tại thủ đô Hà Nội vào ngày Quốc khánh 2-9 với 6 chiếc mũ tai bèo mà chú tặng.
Có một câu hát nói về con người đất Hà Tĩnh mà mình còn nhớ là :

Bao gìơ Hồng Lĩnh hết cây
Sông Lam hết nước, tôi đây mới hết tình

Quả thực là như vậy, suốt mấy ngày đi qua vùng đất Hà Tĩnh này, gặp gỡ với những con người ở đây, mình thấy câu nói đó hoàn toàn đúng. Cái tình của người Hà Tĩnh trao cho đoàn ấm áp mà nhẹ nhàng, dung dị mà sâu sắc. Một lần nữa, thay mặt cho đoàn xin được cám ơn tất cả những bè bạn xứ Hà Tĩnh thân thương.

———- đoạn sau này là mình viết

trên đường thấy 1 cọc bê tông bị gãy, lại nhìn kỹ mới thấy là không có lõi thép mà chỉ là 1 cây tre, vậy thì sao không gãy cho được chứ ^^




những vụ việc về những cọc bê tông ruột tre đọc trên báo nhiều rồi, giờ mình mới thấy ngoài đời, thua!

Đến chiều, qua Huyện Nghi Xuân, quê hương Nguyễn Du, đoạn đường đi vào Nghệ An này bị núi Hồng Lĩnh cắt ngang nên quanh co ngoằn ngèo, lúc này thì mình mới biết tại sao có câu:

Đường vô xứ Nghệ loanh quoanh.
Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ.

Qua cầu Bến Thuỷ bắc qua cầu sông Lam là đến Vinh là mọi người được các bạn SV ĐH Vinh tiếp đón và “tiếp sức” bằng cách đi chung 1 đoạn cuối cùng :D.



Nhân đây, qua những đoạn vừa rồi, mình xin cảm ơn tất cả mọi người, tỉnh đoàn Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tỉnh, Nghệ An đã thu xếp giúp đỡ đoàn rất nhiều, cảm ơn sự hỗ trợ của các thầy cô từ trường ĐH Quốc Tế rất nhiều. Cũng nhân đây, mình cũng xin gửi lời cảm ơn tới các cơ quan thông tấn đã đưa tin, giúp cho việc làm của đoàn được nhiều người biết và trở nên ý nghĩa hơn, xin cảm ơn Báo Thanh Niên, Đài Truyền Hình Việt Nam, Báo Tuổi Trẻ, các Báo, Đài Phát Thanh và Truyền Hình địa phương ở Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh , Nghệ An, báo Bạn Đường, Báo CA Đà Nẵng, Báo Bạn Đường, Báo Gia Lai, báo Vietnam News…

Monday, August 20, 2007

Còn 13 ngày...

Sáng hôm nay, trước khi rời TP Hà Tĩnh, nhóm mình đã thay mặt Đoàn Trường ĐH Quốc Tế tặng những phần quà cho nhưng bệnh nhân ngèo tại bệnh viện Tỉnh Hà Tỉnh. Mình rất sợ mùi bệnh viện, các Bác Sĩ dẫn nhóm tặng quà cho các bệnh nhân bị TNGT, qua các phòng bệnh, mùi oxy già, mùi máu, mùi da thịt bầm dập cứ thoang thoảng… phải ngửi những mùi và thấy những hình ảnh những bệnh nhân TNGT thì các bạn mới thấy thực sự sợ, sợ ngày nào đó mình, hay người thân của mình sẽ là một trong những người nằm trong đó…



Trong số những bệnh nhân mà mình gặp, có 1 cô làm mọi người rất cảm động, cô ấy vừa khóc và luôn miệng cảm ơn vị Bác Sĩ trẻ nọ (người đứng bên cạnh ở tấm hình bên dưới) vì nếu không có anh ấy đã tận tình chăm sóc trong 2 năm qua mỗi lúc cô lên cơn đau (cô ấy là bên nhân neo đơn không gia đình chăm sóc), có lẽ cô đã không còn sống đến lúc này. Việc làm của vị Bác Sĩ trẻ này thật đáng trân trọng xiết bao!


Hồi cấp 3, nói thật, mình rất mất thiện cảm với môn Lịch Sử, lý do là bởi những bài kiểm tra bài củ, kiểm tra 15′, kiểm tra 1 tiết, ôn thi tốt nghiệp v.v… tất cả như 1 gánh nặng mà mỗi học sinh muốn vứt bõ đi (cái này nói thiệt ^^). Hồi đó mình học môn Sử 1 cách … vô cảm, thuần tuý là đọc chép và học thuộc lòng ngày tháng, sự kiện. Nhưng hôm nay, tại ngã ba Đồng Lộc đứng bên cạnh hố bom nơi 10 chị Thanh Niên Xung Phong đã hi sinh, tưởng tượng tới cảnh các chị dũng cảm lấp đường giữa ban ngày mặc cho máy bay ném bom oanh tạc, tưởng tượng tới cảnh bị vùi dưới hầm sâu, dùng 10 đầu ngón tay đào bới đất để chui ra cho đến khi ngạt thở chết… Cảm giác lúc này y hệt như hôm trước khi tới thăm Thành cổ Quảng Trị, ngôi mộ chung của hàng ngàn người lính đã chết trong 81 ngày đêm đẫm máu. Những gì chứng kiến trực tiếp ở những nơi đây, mình đã được biết tới trong trường phổ thông, nhưng cảm giác thì hoàn toàn khác… nó thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình đối với môn Lịch Sử trước đây.



hình ảnh ngôi mộ của các chị



—- đoạn tiếp sau được viết bởi anh Cầu:

Điều làm cả nhóm rất vui là càng ngày càng có nhiều người biết đến thông điệp mà nhóm muốn nhắn gửi với mọi người trong cuộc hành trình này. Mấy ngày hôm nay, suốt dọc đường đi có rất nhiều người hỏi thăm và vẫy chào. Đặc biệt là cánh lái xe, thỉnh thoảng lại có vài chiếc xe chạy chậm lại, anh tài xế hay lơ xe giơ tay ra chào tỏ vẻ khích lệ, động viên. Điều đó chứng tỏ họ đã biết đến việc làm của nhóm, hy vọng sẽ có tác động đến ý thức của người tham gia giao thông. Ngoài ra còn có các bà, cô, chú, các anh chị dọc ven đường thi thoảng lại vẫy mời vào nhà nghỉ ngơi uống nước. Thái độ thân thiện đó làm cho anh em trong đoàn quên đi mọi mệt nhọc, bước chân như có phần nhẹ hơn. Nhân đây, nhóm Hành trình xuyên Việt xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người đã quan tâm, cổ vũ và động viên đoàn.

Hôm nay, đoàn đi vào khu di tích Ngã ba Đồng Lộc - tỉnh Hà Tĩnh. Có lẽ đây là một trong những ngày đáng nhớ nhất đối với tất cả anh em trong đoàn. Dù đã được đọc, đã được nghe nói nhiều về sự hy sinh hào hùng của 10 cô gái TNXP tại Ngã ba Đồng Lộc, nhưng hôm nay, trong giờ phút linh thiêng dâng hương tưởng nhớ các cô, qua lời kể của anh hướng dẫn viên, câu chuyện về 10 người nữ anh hùng ngã xuống hy sinh cho tổ quốc như vừa mới xảy ra. Ai cũng cảm thấy tiếc thương, đau xót và căm hờn. “… Cúc ơi ! … Em ở đâu?…”, anh hướng dẫn viên kể lại lời gọi khóc thương nghẹn ngào của đồng đội các chị khi không tìm thấy thi thể của chị Cúc sau đợt bom. Không gian như ngừng lại… Mình hiểu các em xúc động như thế nào. Những ngày qua, các em đi nhiều phồng rộp chân, đau các khớp chân, nhức mỏi nhưng ai cũng cười tươi. Thế mà giờ đây… không ai ngăn được những xúc cảm của mình khi đứng trước vong linh hương hồn các chị. Một nén nhang này chúc cho hương hồn các chị được siêu thoát, cả nước cả dân tộc khắc ghi sự hy sinh cao cả, anh hùng của các chị vì nền độc lập tự do của nước nhà.

Sunday, August 19, 2007

Còn 14 ngày...

Trước khi vào TP Hà Tĩnh, tụi mình ghé qua khu tưởng niệm Hà Huy Tập để dâng hương.


Các anh chị tỉnh đoàn và các huyện đoàn ở Hà Tĩnh rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người, qua đây lần nữa xin gửi lời cảm ơn lần nữa tới sự giúp đỡ của mọi người nhé!

Đến chiều thì tới TP Hà Tỉnh và mọi người có cơ hội giao lưu với lớp tập huấn cán bộ đoàn tỉnh Hà Tĩnh, phải công nhận là mọi người rất nhiệt tình, quá nhiều câu hỏi đưa ra nhưng nhóm mình không có thời gian trả lời hết được:|


-----------------

Saturday, August 18, 2007

Còn 15 ngày...

Hôm nay là ngày đầu tiên trên đất Hà Tĩnh, “đất sinh ra con người”, và vùng đất ngèo khó Nghệ Tĩnh này chính là nơi sinh ra rất nhiều vĩ nhân, từ Nguyễn Du , Huy Cận, Xuân Diệu… rồi Lê Hữu Trác cho đến Phan Đình Phùng, Lý Tự Trọng, Trần Phú, Hà Huy Tập v.v… và không thể không nói đến 1 người đó là Hồ Chí Minh.

Hôm nay mọi người dừng chân ở đọan cuối của huyện Kỳ Anh - Hà Tĩnh, mai sẽ vào TP Hà Tĩnh

Àh, chắc mọi người thấy xe máy chở 3 nhiều rồi, nhưng hôm nay cùng xem xe đạp chở 3 nhé:





2 tấm trên anh Cầu chạy theo “phờ râu” mới chụp được, thậm chí khi bị phát hiện “nạn nhân” lập tức tăng tốc nữa chứ ^^


tấm cuối cùng khá là đẹp được chụp bởi Hiếu và toàn bộ hình mình đưa lên đây không hề sử dụng 1 kỷ xảo máy tính nào cả.

Friday, August 17, 2007

Còn 16 ngày...

Hôm nay từ Đá Nhảy mọi người lại tiếp tục khởi hành từ rất sớm. Tới gần 6h tối mới tới Đèo Ngang, nơi có câu thơ nổi tiếng của Bà Huyện Thanh Quan:

Bước tới đèo Ngang bóng xế tübr /> Cỏ cây chen lá đá chen hoa

tiếc là lúc đó mình “đừ” quá rồi, nên mình không lên đèo mà đi qua hầm ^^, nhưng “2 tên thú vật” (đùa thôi !) đó là anh Cầu và Vượng vẫn quyết tâm trèo qua đèo cho bằng được, vậy là 4 người chia 2 đường đi. Ở trên đèo có khu di tích Hoành Sơn Quan






Dạo này hay gặp mấy người nước ngoài cũng đi xe đạp qua gặp bọn mình, họ khá thân thiện nên hay chào “hello”, những người bên đường cũng … “hello” lại. Đến phiên chú Dũng đi qua, người ta cũng … “hello” nốt, bó tay. Chú Dũng mới bảo là “người Việt mà sao coi thường người Việt thế nhỉ” …

7h30′ là anh Cầu với Vượng về tới chỗ trọ… Mình ra biển, tắm biển tiếp 2 ngày liên tiếp, thích thiệt!

Thursday, August 16, 2007

Còn 17 ngày...

Hôm nay, đoàn đã tới Đồng Hới, Quảng Bình, đi tiếp 27km trong buổi sáng tới Đá Nhảy. Sau đó phải lên xe quay lại Đồng Hới để giao lưu với SV ĐH Quảng Bình. Cách bạn SV rất nhiệt tình, sự cổ vũ của các bạn đã làm bọn mình càng thêm quyết tâm hoàn thành chuyến hành trình này.


Tối hôm đó, mọi người lên xe quay lại điểm dừng chân lúc sáng tại Đá Nhảy, đoạn này ban ngày bãi biển khá đẹp và hoang sơ, ban đêm thì rất vắng vẻ. Thế là 4 anh em quyết định… ra biển tắm lúc 10h tối :D. Ông chủ nhà nghĩ cũng là 1 người từng bị TNGT dẫn đến chấn thương sọ não, may mắn là không quá nghiêm trọng

Wednesday, August 15, 2007

Còn 18 ngày...

Ngày hôm nay lại lập đuợc 1 kỷ lục mới, 54.5km/1 ngày. Từ xã Sen Thuỷ đến trung tâm TP Đồng Hới, nhưng đây chắc cũng có lẽ là lần đi dài như vậy cuối cùng vì những chặng tới sẽ khá ngắn và nhẹ nhàng. Đây là những hình chụp được khắp đường đi.




vẫn là con trâu đi trước, cái cày theo sau :| , Việt Nam vẫn còn nghèo lắm!!